Thỉnh thoảng tôi hay tự hỏi: như thế nào mới là người tốt?
Tôi luôn mong muốn mình là người có giá trị cho xã hội, có thể làm được điều gì đó tốt đẹp và giúp đỡ những người xung quanh. Tôi nghĩ thế mạnh lớn nhất của mình là sự nhạy cảm với cảm xúc của người khác. Đôi khi người ta chưa cần nói gì nhiều, tôi đã có thể cảm nhận được họ đang vui hay buồn, đang dễ chịu hay bức bối, và nếu có thể, tôi luôn muốn nói hoặc làm một điều gì đó để giúp họ nhẹ lòng hơn.
Tôi tin rằng khi một người cảm thấy mình được lắng nghe và thấu hiểu, họ sẽ cảm thấy được trân trọng. Và từ cảm giác được trân trọng đó, con người ta cũng dễ dàng trở nên mềm mỏng hơn, tử tế hơn, và muốn làm điều tốt cho người khác. Đó là cách mà tôi từng nghĩ rằng mình đang làm điều tốt.
Nhưng rồi tôi dần nhận ra, không phải ai cũng cần điều đó. Có những lúc, tôi quá chú trọng đến cảm xúc của người khác và vô thức cho rằng họ đang có những khúc mắc nào đó mà họ chưa nhìn ra. Tôi muốn giúp họ nhận ra, muốn giúp họ “tốt hơn”, mà quên mất rằng không phải ai cũng sẵn sàng đối diện với những điểm mù của bản thân, và không phải ai cũng đủ dũng cảm để nhìn thẳng vào những phần tối bên trong mình.
Ai cũng muốn xuất hiện trước người khác với hình ảnh tốt đẹp nhất. Ít ai muốn công khai thừa nhận rằng mình cũng có lúc tham lam, ích kỷ, nhỏ nhen, yếu đuối hay thậm chí thiển cận, lười biếng… Tôi cũng vậy. Tôi cũng có những góc tối của riêng mình, và tôi hiểu rằng chỉ khi có đủ dũng cảm để đối diện với những phần tối đó, con người mới thực sự cảm thấy tự do và mạnh mẽ hơn.
Trên hành trình của mình, tôi đã nhiều lần đi qua những khoảnh khắc như vậy. Mỗi khi rơi vào thử thách, khi bóng tối bên trong trỗi dậy, tôi học cách lắng nghe nó, hiểu điều mà nó đang muốn nói, và tìm cách đáp ứng những nhu cầu đó mà không làm tổn thương người khác. Từ đó, tôi cảm thấy mình trưởng thành và vững vàng hơn.
Và rồi tôi cũng muốn giúp mọi người làm được điều đó.
Nhưng theo thời gian, tôi bắt đầu nhận ra một điều quan trọng: không phải ai cũng cần được giúp, và không phải lúc nào sự giúp đỡ cũng là một món quà. Có những người chưa sẵn sàng đối diện với chính mình, có những người đang cần sự yên ổn hơn là sự khai mở, và có những cánh cửa, dù tôi có nhìn thấy rõ phía sau là gì, nhưng nếu việc mở ra chỉ khiến người ta thêm hoang mang và sợ hãi, thì có lẽ không mở vẫn tốt hơn.
Tôi cũng học cách quay về với chính mình và tự hỏi: liệu tôi có đang sống đúng với sự chân thành của mình hay không, thay vì ám ảnh với việc mình đã tạo ra được bao nhiêu giá trị cho người khác? Tôi nhận ra rằng giá trị của mình không nằm ở việc giúp được bao nhiêu người “tốt hơn”, mà nằm ở việc tôi có giữ được lòng tử tế mà không ép nó phải sinh ra một kết quả cụ thể nào hay không? Nhất là khi kết quả đó lại phụ thuộc vào người khác chứ không phải ở bản thân tôi.
Và tôi đang học cách chấp nhận rằng, đôi khi, điều tốt nhất tôi có thể làm chỉ đơn giản là hiện diện, tỉnh táo, tôn trọng nhịp sống và lựa chọn của người khác mà không phán xét (một điều cũng không hề dễ dàng). Làm được điều này, cũng chính là làm người tốt rồi.

Leave a comment